I.

Bạn đang xem: Truyền thuyết mỵ châu trọng thủy

Trong lịch sử nước ta có khá nhiều thiên tình sử lâm ly:

Lạc Long Quân-Âu Cơ, Sơn Tinh-Tbỏ Tinh-Mỵ Nương, Tiên Dung-Chử Đồng Tử, Trương Chi-Mỵ Nương, Chế Mân-Huyền Trân, Quang Trung-Ngọc Hân, v.v… nhưng lại tình sử Trọng Thủy-Mỵ Châu là nhức thương diễm kiều tốt nhất.

Trải qua hơn nhì nghìn năm tốn đo đắn từng nào giấy mực của thi nhân.

-Chí sĩDương Bá Trạc (1884-1944) bao gồm một bài thơ vịnh, xin trích 4 câu:

Thân gia đâu mới kẻ thù gia,

Chồng nào thương thơm vợ, bé lìa phụ vương.

Giặc ngồi sau lưng nói bỏ ra nữa,

Nước ôi! Nhà ôi! biển khơi Đại Nha.

-Á Nam Trần Tuấn Khải viết bài chén bát cú Cổ Loa Hoài Cảm, xin trích 4 câu:

Thành quách còn sở hữu tiếng Cổ LoaTrải bao gió táp với mưa saNỏ thiêng lạnh lùng giây oan buộc,Giếng ngọc vơi đầy giọt lệ pha

-Chuyện tình Trọng Tdiệt Mỵ Châu, thơ: Song Thuận, nhạc: Xuân Điềm, giọng hát Thúy Anh & Tuấn Khải, hòa âm: Quốc Toản, kèm tranh ma minch họa của họa sĩ Vi Vi đăng trên

http://www.hungsuviet.us/lichsu/CaTrongThuyMyChau.html.

Xin trích thơ cùng trỡ ràng minc họa:

*

Trạng rỡ ViVi - Việt sử bởi tranh/Bùi Văn uống Bảo

11- Ta sẽ phú ngườiTình làm sao lên ngôiLời nào gian dốiNgọc vỡ, thoa rơi!

*

Toắt con ViVi - Việt sử bởi tranh/Bùi Văn Bảo12- Đã mấy nđần độn nămNgọc trong giếng trongCthị xã tình tự đóLệ vẫn xuôi dòng

Lệ vẫn long lanh!

*

An Dương Vương với con gái Mỵ Châu, tnhóc Vi Vihttp://thuvienbao.com/books-literature/viet_history/VNHistory_1.htm

- Trỡ ràng họa sỹ Nguyễn Trọng Khôi:

*

Truyền tmáu Mỵ ChâuTruyền Tngày tiết Mỵ Châu, tranhNguyễn Trọng Khôi

-Soạn đưa Viễn Châu viết 6 câu vọng cổ hết sức cảm cồn, xin trích phiên bản vắn Trăng Thu Dạ Khúc:

Hỡi bao oan trái chất ông xã tự trên đây bao trớ trêu,

Non sông điêu tàn,

Ngấn lệ tuôn tràn,

Vì yêu bé đánh mất tổ quốc,

Để cha rớt lệ cố kỉnh gươm giết mổ con,

Đoạn lìa tình thâm,

Cốt nhục li tán,

Gió lên tống biệt linh hồn Mỵ Châu sang trọng bến mơ.

-Tuồng cải lương “Chiếc áo thiên nga” diễn đạt tại nhà hát Trần Hữu Trang.

-Vsinh sống kịch nói “Nỏ Thần” biểu lộ bên trên sân khấu Phú Nhuận.

-Tuồng cải lương của group nghệ sĩ Kyên Tử Long, Ngọc Huyền…

-Những danh ca Lê Tdiệt, Tkhô nóng Sang, Hữu Phước, Thanh hao Kim Huệ… hát 6 câu vọng cổ.

-Đề tài Trọng Thủy-Mỵ Châu còn các nữa, dẫu vậy ở chỗ này chỉ xin solo cử một trong những người sáng tác tiêu biểu vượt trội trong những lãnh vực thi, ca, nhạc, kịch, sảnh khấu, cải lương cùng hội họa.

II. Năm 2010, thi sĩ Ulặng Thúy Lâm gồm có tác dụng một bài thơ tựa đề:

TÌNH SỬ CỔ LOA THÀNH

Trong đó chuyên chở tình cảm/cách biểu hiện của bản thân mình đối với nhị nhân thứ lịch sử dân tộc Trọng Thủy-Mỵ Châu (TT-MC).

1. Trước Lúc mày mò bài thơ xin lược qua truyền thuyết:

Thục Phán An Dương Vương (257 tr.TL - 208 tr.TL) xây thành Cổ Loa bị hồ ly phá, nhờ thần Kim Quy giúp mới xây hoàn thành. Thần đến cái móng thiêng,Vua không nên Cao Lỗ có tác dụng nỏ thần, đem móng thiêng làm lẫy, đánh tên là Linch Quang Kim Trảo Thần Nỏ phun 1 phân phát làm thịt nghìn quân giặc,vượt qua quân xâm chiếm Triệu Đà. Đà không nên sứ đọng cho giảng hòa,Vua mừng.Năm 208 (tr.TL) Đà không đúng nhỏ là Trọng Tdiệt vào hầu có tác dụng túc vệ, cầu hôn con gái vua là Mỵ Châu. Vua không nghe lời Cao Lỗ can ngnạp năng lượng, ưa thích mang lại cưới với sinh hoạt rể. Trọng Tdiệt dỗ Mỵ Châu giúp xem trộm nỏ thần, rồi ngầm bẻ gãy lẫy nỏ, rứa dòng không giống vào, giả vờ về Bắc thăm cha mẹ, bảo Mỵ Châu rằng: "Ân tình vk ông chồng cần yếu quên nhau, nếu lỡ nhì nước không hòa, Nam Bắc gián đoạn, ta lại tới đây thì làm cho cầm cố làm sao cơ mà tra cứu thấy nhau?" Mỵ Châu nói: "Thiếp có mẫu áo gấm lông ngỗng, thường xuyên mang theo mình, đi cho đâu thì rút lông ngỗng rắc tại phần mặt đường rẽ để triển khai dấu". Trọng Thủy về báo mang đến Đà biết. Đà đem quân mang đến đánh, vua lưỡng lự lẫy nỏ đã không còn, ngồi đánh cờ mỉm cười cơ mà bảo: "Đà ko sợ hãi nỏ thần của ta sao?". Quân của Đà tiến tiếp giáp mang lại vị trí, vua giương nỏ thì lẫy sẽ gãy rồi. Vua đại bại chạy, để Mỵ Châu ngồi bên trên ngựa, thuộc chạy về phía phái mạnh. Trọng Thủy thừa nhận lốt lông ngỗng đuổi theo. Vua cho bờ đại dương, không còn mặt đường mà lại không có thuyền, ngay tắp lự điện thoại tư vấn rùa đá quý mấy tiếng: "Mau mang lại cứu vớt ta!" Rùa quà nổi lên phương diện nước, mắng rằng: "Kẻ ngồi sau ngựa là giặc đấy, sao ko làm thịt đi?". Vua rút gươm, Mỵ Châu khấn rằng: "Trung tín trọn huyết, bị tín đồ xí gạt, xin hóa thành ngọc châu để cọ thù nhục này". Cuối cùng vua vẫn chém Mỵ Châu, tiết chảy loang phương diện nước, loại trai nuốt vào bụng, hóa làm hạt minch châu. Vua gắng sừng cơ văn uống lâu năm 7 tấc xuống biển khơi cơ mà đi. Trọng Tbỏ đuổi theo mang lại khu vực, thấy Mỵ Châu vẫn chết, tmùi hương khóc ôm xác đưa về chôn nghỉ ngơi Loa Thành, hóa làm đá ngọc. Trọng Tdiệt tiếc nuối Mỵ Châu, quay lại địa điểm Mỵ Châu vệ sinh gội make up lúc trước, thương thơm lưu giữ không nguôi, ở đầu cuối nhảy đầm xuống giếng mà bị tiêu diệt.

Tương truyền ngọc ấy lấy cho nước xả giếng Trọng Tdiệt thì trong sạch bội phần. Hiện giờ giếng Trọng Tdiệt (TT), am Mỵ Châu (MC), đền rồng An Dương Vương (ADV) vẫn còn đó sinh hoạt Cổ Loa, Bắc Việt.

(Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư).

2.Trong bài thơ Tình Sử Cổ Loa Thành (TSCLT) của bản thân, nhà thơ Uim Thúy Lâm (UTL) không khắc ghi từ đầu câu chuyện cổ tích, nhưng chỉ đánh dấu từ dịp Trọng Thủy (TT) giã biệt bà xã về gắng quốc cho tới hết cthị trấn, bởi đông đảo vần thơ thất ngôn bi tráng vời vợi. Bữa tiệc tiễn chồng địa điểm cung cnóng gồm Bồ đào mỹ tửu, có khúc Nkhiếp Thường với xiêm y tỏa nắng rực rỡ, nhưng lại tất cả phần đa trsinh sống cần vô vị:

Trong cung cấm sao đại trượng phu im lẽ

Không cười cợt vui bên thiếp hiền khô ngoan

Chung mỹ tửu chiều nay ướp lệ

Cmặt hàng ko vui , lòng thiếp đáp tưởng ngàng

Khúc Nkhiếp Thường xiêm y rực rỡ

Rượu Bồ đào thuộc uống phổ biến môi

Hồi nỗ lực quốc đại trượng phu xa một thuở

Rồi lại quay về ta sánh đôi

Tựa đề là “Tình sử Cổ Loa Thành” tuy vậy nội dung chỉ với lời than vãn, nỗi niềm tâm sự sầu khổ của Mỵ Châu (MC) là nhân trang bị bao gồm. Mọi sự việc rất nhiều được ghi dìm, biểu đạt qua lăng kính tâm hồn người vợ. Thiên tình sử siêu lâu năm, mà lại tác giả UTL chỉ lựa chọn phần đời bi ai, nhờ vào cố kỉnh nhưng mà cường độ xúc cảm vào thơ vô cùng to gan lớn mật, bố cục bài thơ chặt chẻ đồng điệu. Giống như chuyện Lưu Nguyễn vô cùng nhiều năm tuy nhiên Tản Đà chỉ khắc ghi khoảnh khắc trọng tâm trạng Lưu Nguyễn khi từ biệt chình họa Thiên Tnhì mà lại thôi. Nhỏng bên trên sẽ nói, trong bữa tiệc tống biệt, tín đồ về thành Phiên Ngung trên danh nghĩa thăm thân phụ, người ở lại thành Cổ Loa nước Âu Lạc tức nước Việt xưa, tác già Uim Thúy Lâm (Tg UTL) tinh lọc diễn biến, tâm lý, ngôn ngữ thật đẹp nhất với áp dụng thể thơ ngôi trường thiên thất ngôn tứ đọng tuyệt vốn có âm điệu cổ truyền trầm buồn: để reviews một cuộc tình kiều diễm, độc đáo, tuyệt vời nhất (ko thảm bại một cuộc tình như thế nào bên trên cố gắng giới). Thiển nghĩ lựa chọn chủ thể khó khăn này, tức thì bước đầu tiên người sáng tác cũng đã cho biết thêm sự dũng mãnh với lạc quan chỗ cây cây bút của chính bản thân mình.

Chúng ta biết cthị xã tình Romeo-Juliette của đại vnạp năng lượng hào Shakespeare đang vượt lên trên mặt biên giới hận thù của nhị loại chúng ta, tuy thế cthị trấn tình Trọng Thủy-Mỵ Châu còn bay cao hơn, đã thừa lên phía trên biên giới thù hận của nhị non sông, nhị chủng tộc, phát triển thành bản gimong muốn bất thành văn uống xong xuôi chiến tranh, tái lập hòa bình mang lại nhì nước thù địch từng pk quyết liệt vị Triệu Đà xua quân xâm lược trước đó. Trọng Tbỏ tự sát chứng tỏ tình thương quá béo múp coi thường cả ngai tiến thưởng, lợi danh, bội phản phòng cuộc chiến tranh xăm lược, hung thủ gây ra chình ảnh li biệt chết người của song tphải chăng đang yêu.

Qua đó có thể nói văn uống minh Âu Lạc vào thời điểm cuối thời kỳ lập quốc (Văn uống Lang- Âu Lạc (2879 tr.TL - 258 tr.TL)-(257 tr.TL - 208 tr.TL) sẽ giữ lại cho chúng ta một tác phđộ ẩm vnạp năng lượng học (cthị xã cổ tích) chủ thể tình yêu/cuộc chiến tranh thật cực kỳ bi thương, thơ mộng, nhiều nhân phiên bản, kếch xù hàng đầu vào văn học sử thế giới kyên ổn cổ thuộc thể nhiều loại.

Nay cuộc tình ấy được tái hiện nay trong thơ UTL đầy tính vương vãi giả, tình tứ, thơ mộng và rất đẹp qua hình hình ảnh “rượu Bồ đào cùng uống thông thường môi” với qua niềm hi vọng sum vầy trong thâm tâm cô Công chúa trẻ đang yêu “rồi lại quay về ta sánh đôi”. Tg tả đúng chổ chính giữa trạng ngây thơ hồn nhiên trong sáng của cô ý Công chúa khi sử dụng 2 chữ “thánh thiện ngoan” cũng tương tự đang điểm trúng huyệt nhì nhân đồ vật qua hai câu thơ sau:

Trong cung cấm sao đại trượng phu âm thầm,

Không cười vui bên thiếp đáp nhân từ ngoan

Trong thời điểm nàng hiền khô ngoan như viên ngọc trai chưa lnóng hồng trần, chưa một lần tì vệt thì nam giới lại khác: “lặng lẽ âm thầm, không cười cợt vui”. Mà cười cợt vui sao đuợc khi trong lòng đã ông chồng hóa học ngổn định ngang bao tính liệu cùng mưu mô bị tiêu diệt bạn. Dưới ngòi bút sắc sảo, Tg UTL kín đáo đáo cho biết thêm đó chính là đám mây xám vừa cất cánh ngang qua bầu trời tím báo hiệu vào 5 chữ vừa nêu. Cho cho dù Trọng Tdiệt tay con gián điệp tài bố tốt giấu diếm, bịt bịt cố gắng như thế nào, cũng ko duy trì được trăm phần thoải mái và tự nhiên khi đối lập với giai nhân, ngòi cây bút UTL sẽ sắc sảo mang lại điều đó. Nhưng cái bi tráng lại ở tại phần Mỵ Châu không thấy được, bất ngờ tới. Ngay vào tiếng nói từ bỏ cửa ngõ mồm TT thốt ra: “nếu như lỡ nhì nước ko hòa, Nam Bắc cách biệt” nữ giới cũng không thắc mắc, vẫn nhất mực “hiền ngoan”! Tg đang diễn đạt thừa chính xác cốt truyện và tâm lý nhị nhân vật.

Hai khổ thơ tiếp nối kết cấu bởi hầu hết âm “bằng” trầm bi thiết “tương phùng, bẽ bàng” đặt tại cuối từng khổ tạo nên bầu không khí óc nại, u uất trong thâm tâm bạn gọi. “Cmặt hàng đi nlẩn thẩn dặm quanh đó biên ải, lòng thiếp đáp theo phái mạnh cho cụ cung” làm ghi nhớ chình họa chia tay trong Chinch Phụ Ngâm (Csản phẩm thì đi cõi xa mưa gió, thiếp đáp lại về phòng cũ gối chăn) não nùng, bi xúc! Nỗi lòng Mỵ Châu qua thơ UTL ko không giống nỗi lòng Kiều ở Lầu Ngưng Bích bời bời lưu giữ tmùi hương. “Trường đình đìu hiu vắng ngắt chẳng tin lịch sự, đâu biết lần đi là trường tồn, đời quán triệt nữa phút ít tương phùng!”. Tg thông báo tấn thảm kịch chiến tranh nhơ bẩn nhuốc, bỉ ổi, đầy mánh lới ươn hèn sắp sửa đổ ụp lên Cổ Loa Thành. Những chữ “trường đình hiu quạnh vắng vẻ, canh thâu vắng” chữ vắng tanh lặp đi lặp lại là cầm ý tạo thành khoảng không gian im re đồng nghĩa tương quan với “vắng lặng là việc chuẩn bị của một cơn bão” giỏi của một sự dời thay đổi tởm thiên đụng địa:

Cmặt hàng đi nngớ ngẩn dặm xung quanh biên ải

Lòng tức hiếp theo chàng mang lại thay cung

Đâu biết lần đi là mãi mãi

Đời cấm đoán nữa , phút ít tương phùng !

Nngốc dặm trông theo hút láng chàng

Trường đình quạnh quẽ vắng tanh chẳng tin sang

Thẩn thờ gối mẫu canh thâu vắng

Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

Vâng, Tg UTL ko bắt fan hâm mộ chờ lâu. Bão đang thổi, can qua vẫn ngập tràn:

Tin hồng chưa lại đã can qua

Binch phát triển thành nghiêng trời khu đất Cổ Loa

Cả nhị cha bé dẫn đầu vận mệnh một dân tộc/quốc gia, nhưng ai ai cũng bóng đái, thơ nkhiến, hiền lành, vô trách rưới nhiệm. Con thì dịu dạ cả tin, phụ thân thì mất chình ảnh giác, chủ quan, khinh địch. Tất cả đầy đủ mù quáng tin vào cuộc liên minch “hòa hiếu” ác quỷ, tin vào lời mặt đường mật “hôn nhân” ru ngủ của quân thù đồng nghĩa tương quan với việc tự đào huyệt chôn bản thân, chuyển dân tộc bản địa vào vòng quân lính ndại năm. Ngoài biên ải không phòng bị, vị trí quốc chống không canh tân rèn luyện, trong đơn vị đựng chấp kẻ tà đạo mà lại qua nhiều năm trời chẳng phải giỏi biết. Nỏ thần (kín quân sự) sẽ lọt vào tay địch mà lại cũng chẳng ai tốt.

Trong thần thoại cổ xưa nói:“Đà rước quân mang đến tấn công vua, vua lưỡng lự lẫy nỏ đã mất, ngồi đánh cờ cười cợt mà lại bảo: "Đà không sợ hãi nỏ thần của ta sao». «Mỵ Châukhông rụt rè, chạy ngay lập tức vào vị trí thân phụ nằm, rước nỏ đem ra mang lại ck coi. Nàng lại chỉ đến nam nhi biết mẫu lẫy vốn là loại móng chân thần Klặng Quy với giảng mang đến Trọng Thuỷ nghe biết phương pháp phun.”

Bi đát ở trong phần cả nhị cha bé (cũng chính là vua tôi) phần đông hoàn toàn mất chình họa giác:

Cha vững vàng tin nỏ thần linh nghiệm

Thà hiếp cũng làm sao giỏi cthị trấn bao gồm tà

Giặc đang tấn công tráo nỏ thần, thành đã hết, phụ vương bé vẫn lên ngựa bôn đào, cơ mà cô Công chúa vẫn chưa chắc chắn ông xã bản thân là gián điệp, là giặc hiện tại đang tấn công Cổ Loa thành. Kể cũng kỳ lạ thật! Con vua sao mang đến nỗi dại khờ! Cùng con đường bị tiêu diệt cho tới địa điểm rồi, mà vẫn nuôi ý tưởng search đại trượng phu “kiếm tìm cánh mày râu đâu muôn nẻo binh đao?!”. Và vẫn mơ tưởng chạm chán lại Đấng mày râu lúc thả đầy lông ngỗng trên bước con đường thập tử. Qua kia, ta thấy tình cảm của nữ thật là hồn nhiên. Hồn nhiên như tờ giấy Trắng, mạnh mẽ như thác đổ, với bao la hết sức tận:

Nỏ tráo móng thiêng, thành đang mất

Em mặt thân phụ bên trên bước bôn đào

Nước mất tyên ổn nhức lòng quặn thắt

Tìm quý ông đâu muôn nẻo tao loạn ?!

Lông ngỗng trắng rơi nhiều năm hay lộ

Nặng tình đâu cảnh giác chi cùng

Sống nhiệt thành bản thân nhỏng thác đổ

Em yêu thương đàn ông vô tbỏ, vô phổ biến !

Đến Lúc Thần Kyên Quy chỉ ra phán, thì phụ vương con new đọc thực sự. Tỉnh ngộ muộn mằn. Vua (với cha) thì u mê, chủ quan, khinc địch, coi sự vui chơi và giải trí cá thể là trước hết. Tôi (cùng con) thì đặt tình riêng biệt trên quốc gia. Trách nhiệm vua tôi, phụ thân nhỏ như vậy hỏi sao không quốc phá gia tan? Cái chết bi đát yêu cầu dấn lảnh cũng chính là lẽ thường tình:

Thần phán rằng : "Nàng là giặc dữ "

Cha nhìn lông ngỗng white tô khê

Lòng nhỏ vằng vặc nhỏng sao tỏ

Prúc vương vãi ơi ! Oan tắt hơi nhỏ về...

Tất cả đang rã nát, lời thề xưa đã trễ, duyên ổn tình sẽ tan với đế quyền cũng tắt. Chỉ còn một “khối u tình” chôn giếng xưa, chảy tràn trên biển khơi sóng. Khối hận tình sẽ sáng sủa vào xinh xắn Khi nhì trái tyên ổn được đan xen nhau, lúc ngọc trai được cọ giếng cổ thành:

Lời hứa thề xưa Đấng mày râu vẫn trễ

Giếng xưa chôn một khối u tình

Sóng đại dương đã chan hòa máu lệ

Dulặng mình chảy tác do đao binh

Ngọc trai người vợ rực sáng sủa long lanh

khi rữa vào vào giếng Cổ thành

Tmê mệt giành đế quyền rồi cũng tắt

Còn vầng mây lòng giếng mông mênh!

Bằng trái tim nhiều cảm, Tg UTL cần yếu kết án MC nặng trĩu lời mà chỉ “tiếc” đến nữ giới. Bao nhiêu ân oán giận Tg đổ không còn lên đầu TT. UTL dùng gấp đôi chữ quên “bạc tình con trai quên, phú tình nam giới quên” nhằm kết tội TT. Đúng ráng, TT đáng trách! Tàn ác, lừa dối, mưu mô, gian manh. Trong thời điểm MC đặt tình yêu lên ở trên tất cả, thì TT lại coi nhẹ tình thiếu phụ, mượn tình thân để giao hàng mang đến ý đồ tối tăm. Tuy nhiên Lúc đã có được mộng xâm lược thì đột nhiên giác ngộ, thức tỉnh giấc, hối hận, lương trọng điểm dày vò, rồi đâm đầu xuống giếng bị tiêu diệt y hệt như Giu- nhiều ân hận hận quăng 30 đồng bạc rồi đi treo cổ sau thời điểm vẫn phân phối Chúa Giê-su.

Chính chết choc của TT dưới giếng sâu vẫn tạo nên cuộc tình hân hoan, văng mạng với có ý nghĩa: tình cảm quá lên phía trên hầu như giới hạn đời thường xuyên, không đồng ý địa vị, danh vọng, phong phú, các thứ thuận tiện làm sa đọa trung khu hồn, dễ phát triển thành nhỏ fan thành lạc đà trước lỗ klặng của góc cửa thiên mặt đường, cùng sau cuối là tiếng nói của một dân tộc nhân phiên bản bội nghịch kháng cuộc chiến tranh thôn tính. Nếu TT ôm ngôi cao thì tình sử Cổ Loa Thành không còn gì khác xinh xắn nữa:

Bạc Bẽo tình cánh mày râu quên nghĩa phu thê

Quên cả lời xưa buổi hứa về

Đem tấm tình son vùi gió cát

Đất rộng trời cao thứa ước thề !!

Phụ tình con trai quên cả ân sâu

Mưu vật ước mơ làm thịt đời nhau

Nàng sống trọn lòng không giới hạn

Tình sử ndở người năm nhớ tiếc Mỵ Châu.

Cám ơn Tg UTL sẽ mang lại chúng ta sống lại 1 thời huyền sử với không hề thiếu cảm xúc yêu ghét giận hờn trước những nhân đồ, bên cạnh đó nhận ra tình thân đồ sộ cùng với sự bất hạnh quá to của họ. Không biết vào văn uống học tập sử thế giới có nhân vật nào đau thương thơm như Công chúa Mỵ Châu?

3.Tình sử TT-MC còn có một cực hiếm tiềm ẩn: văn hóa fan Việt cổ hiền đức nhân phiên bản đối nghịch cùng với văn hóa tín đồ Hán tàn độc phi nhân bản, nhưng sau này Đường Nguyễn Trãi bao gồm nói trong Bình Ngô Đại Cáo: Đem đại nghĩa thắng man rợ, Lấy chí nhân cụ độc ác.

Ở đời “thiện tại tất tbọn họ lão, ác vớ tảo vong”, sau khi ADV chết, cả nước rơi vào hoàn cảnh vòng quân lính 1 ngàn năm, dân Việt liên tục nổi dậy giành tự do với sau cùng đang win, vày dân Việt mất nước dẫu vậy không tấn công mất bạn dạng sắc đẹp văn hóa dân tộc bản địa, tình thân nước ra đời từ kia. Bản sắc văn hóa truyền thống của bọn họ cao rất đẹp, chính là tinh thần nhân hậu nhân phiên bản ẩn chứa suốt chiều dài lịch sử. Qua huyền sử, tiên sư khuyên mặc dù trong yếu tố hoàn cảnh bể dâu tang hải nào cũng đề xuất giữ gìn phiên bản sắc văn hóa Việt. Đó là đại nghĩa, chí nhân cản lại tàn bạo, bất lương. Cha bé ADV-MC đối xử với chúng ta bởi chủ quyền, có nhân, thì phụ thân nhỏ họ đối xử trở lại bằng thủ đoạn, chiến tranh. Ngay trong tình vợ ck, Mỵ Châu đối xử với ông xã bằng sự tin tưởng, thiệt thà, trong trắng, thì Trọng Thủy lại đối xử ngược lại bằng sự lợi dụng, gián trá, ám muội. Nhưng thành tích “ttránh bất dung gian”, “chánh vẫnchiến thắng tà” chủ yếu chiếc “nặng trĩu tình” thiết yếu ctình yêu mãnh liệt“nlỗi thác đổ, vô tdiệt vô chung” của thanh nữ vẫn cảm hóa Trọng Tbỏ trở lại với lương tcửa mình lý, cù lưng lại với vinh hoa cùng tự kết liễu đời bản thân cho trọn nghĩa tào khang. Triệu Đà tham vọng xây bá trang bị vương cho đứa con trai, nay nghe tin xấu nó vẫn tự sát, thì sự khó chịu, sầu khổ, rã nát trong tim ông ta đã như thế nào?

Lông ngỗng Trắng rơi dài tuyệt lộ

Nặng tình đâu chình ảnh giác đưa ra cùng

Sống nồng nhiệt bản thân nlỗi thác đổ

Em yêu thương phái mạnh vô tdiệt, vô thông thường !

Ngày nay, am thờ MC vẫn còn đấy ngoài Bắc. Hình tượng MC qua tảng đá không đầu là 1 trong những hình pphân tử nghiêm khắc mà chi phí nhân vẫn giành cho thanh nữ để triển khai bài học chình họa giác trước mưu đồ vật quỷ dữ của Bắc pmùi hương. Nước mất nhà tan, người chịu trách nhiệm chính là ADV, triều đình… MC là con là bề tôi cũng đề xuất Chịu tội, đó là bật mý kín đáo quốc chống, đặt tình riêng biệt lên ở trên giang sơn, rải lông ngỗng dẫn đường quân giặc, ko chú ý ra dã chổ chính giữa của bạn đầu ấp tay gối. Cho yêu cầu sau 22 cố kỉnh kỷ người sáng tác UTL vẫn còn đấy “tiếc”:

Tình sử ndở hơi năm nhớ tiếc Mỵ Châu .

4. Tình sử TT-MC thiển nghĩ không chỉ là giới hạn làm việc quý hiếm văn học (bi kịch tình yêu), đạo đức (nhân bản) nhỏng đang trình diễn, mà lại còn tồn tại giá trị về lịch sử dân tộc (bi kịch mất nước). Đây bắt đầu chính là bài học xương tiết, bài học kinh nghiệm chình họa giác, thông điệp kim cương ròng rã mà lại tổ sư ước ao gởi đến nhỏ cháu trong chế tạo với bảo vệ giang sơn trước mưu đồ gia dụng bất minh của quân thù truyền kiếp.

Tôi đọc tác giả UTL gửi lên Diễn Đàn bài xích thơ TSCLT trong những lúc thực trạng non sông lâm nguy (đang bị Trung cộng Hán hóa, xâm nhập, bành trướng, chỉ chiếm đất, chỉ chiếm biển) là tận tâm, là lòng yêu nước trăn trsinh hoạt thao thức, mong muốn thông báo, sơn đậm lại bài học mất chình ảnh giác dẫn cho mất nước năm xưa:

Lông ngỗng trắng rơi lâu năm tốt lộ

Nặng tình đâu chình họa giác đưa ra cùng

Đúng nhỏng dấn xét trong phòng thơ NXVạn sau khi gọi TSCLT:

“Bài học tập Chình ảnh giác là bài học kinh nghiệm có giá trị nngu năm, mà gương người xưa nhắc nhở bọn họ vào bài toán Giữ nước, đề nghị luôn luôn luôn đề cao cảnh giác trước mưu thần chước quỷ của kẻ xâm chiếm. Ngày ni, trước họa xâm lăng của Hán gian, chắc hẳn rằng bọn họ còn cần ôn lại nhiều hơn thế nữa nữa, bài học mất chình ảnh giác vẫn mang lại mất cả nước nhà như tín đồ xưa đã nhằm mất!.”

Chưa khi nào bài học kinh nghiệm chình họa giác tương xứng cùng với hiện nay tình nước nhà nhỏng hiện thời. Nhìn qua, bọn họ thấy rõ phần đông ai là ADV, TT, Mỵ Châu? Đâu là cuộc hôn nhân hòa hiếu ngũ quỷ, đâu là lông ngỗng White đi đường quân giặc? Tình hình Việt Nam bây chừ kiểu như y hệt như tình trạng Âu Lạc xưa: Triệu Đà tấn công Âu Lạc thất bại xin kết thông gia hòa hiếu, Đặng Tiểu Bình đánh 6 thức giấc phía Bắc thua cuộc đưa ra 4 giỏi 16 chữ vàng; Trọng Tbỏ ra vào thành Cổ Loa đúng theo lệ tự do chuyển động cùng chuyên chở bất kể chỗ nào, Dân Tầu ra vào VN ngoài hộ chiếu, ngông nghênh lập phố Tàu, khai thác bauxite, lũng đoạn kinh tế tài chính, bao gồm trị, văn hóa truyền thống, làng hội, sử dụng chất hóa học đầu độc diệt chủng, xâm chiếm biên thuỳ đảo biển khơi, bắt bớ phun giết mổ ngư gia, bao nhiêu trọng điểm kế hoạch (Ải Nam Quan, Lão Sơn, Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa,…) lâm vào hoàn cảnh tay giặc, từng nào An Dương Vương thời ni thi nhau hưởng thụ đặt quyền lợi và nghĩa vụ cá thể phe team lên trên sự tồn vong của quốc gia dân tộc; bao nhiêu Cao Lỗ thời nay bị ngược đãi, lưu giữ đày? Nếu Tàu cùng xua quân tập kích như Triệu Đà thì số trời VN bao gồm y như định mệnh Âu Lạc năm xưa không?

Mong rằng bài học kinh nghiệm chình ảnh giác mà tác giả UTL gởi gắm trong bài xích thơ TSCLT sẽ làm cho tất cả những người vẫn nắm giữ vận mệnh quốc gia mau thức tỉnh, mau thoát ra khỏi tiến trình Tàu cùng, noi gương nước Nhật, Vương Quốc Của Những Nụ cười kết duyên với nhân loại tự do thoải mái, củng cố gắng quốc chống, canh tân non sông, quyết không biến đổi đông đảo ADV, Mỵ Châu, quyết tách một Tây Tạng sản phẩm hai. Và phải hãy nhờ rằng một đợt mất chình ảnh giác là 1 ngàn năm nô lệ. Chưa lúc nào bài học TT-MC lại hệ trọng cần thiết nlỗi bây giờ.

Vinch Hồ

*Phần phụ bạn dạng gồm:

TÌNH SỬ CỔ LOA THÀNH

Trong cung cnóng sao con trai im lẽ

Không cười vui bên thà hiếp nhân hậu ngoan

Chung mỹ tửu chiều ni ướp lệ

Chàng ko vui , lòng thiếp đáp tưởng ngàng

Khúc Nkinh Thường xiêm y rực rỡ

Rượu Bồ đào cùng uống bình thường môi

Hồi gắng quốc quý ông xa một thuở

Rồi lại quay về ta sánh đôi

Chàng đi nlẩn thẩn dặm bên cạnh biên ải

Lòng thiếp theo cánh mày râu đến thay cung

Đâu biết lần đi là mãi mãi

Đời cấm đoán nữa , phút tương phùng !

Ndại dặm trông thẻo lánh trơn chàng

Trường đình đìu hiu vắng ngắt chẳng tin sang

Thẩn thờ gối mẫu canh thâu vắng

Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

Tin hồng không lại sẽ can qua

Binc đổi thay nghiêng ttách khu đất Cổ Loa

Cha vững vàng tin nỏ thần linch nghiệm

Thiếp cũng như thế nào tuyệt chuyện chủ yếu tà

Nỏ tráo móng thiêng, thành đang mất

Em bên phụ vương bên trên bước bôn đào

Nước mất tyên đau lòng quặn thắt

Tìm nam nhi đâu muôn nẻo binh cách ?!

Lông ngỗng white rơi dài tuyệt lộ

Nặng tình đâu cảnh giác chi cùng

Sống nồng hậu mình nlỗi thác đổ

Em yêu thương đại trượng phu vô tbỏ, vô tầm thường !

Thần phán rằng : "Nàng là giặc dữ "

Cha nhìn lông ngỗng Trắng đánh khê

Lòng con vằng vặc nhỏng sao tỏ

Phụ vương vãi ơi ! Oan tạ thế nhỏ về...

Lời hứa thề xưa nam giới vẫn trễ

Giếng xưa chôn một kân hận u tình

Sóng biển cả sẽ chan hòa tiết lệ

Duyên ổn mình rã tác do đao binh

Ngọc trai người vợ rực sáng sủa long lanh

khi rữa vào trong giếng Cổ thành

Tđắm đuối giành đế quyền rồi cũng tắt

Còn vầng mây lòng giếng mênh mông !

Bội nghĩa tình cánh mày râu quên nghĩa phu thê

Quên cả lời xưa buổi hẹn về

Đem tấm tình son vùi gió cát

Đất rộng lớn ttránh cao thẹn ước thề !!

Prúc tình cánh mày râu quên cả ân sâu

Mưu đồ hoài bão giết thịt đời nhau

Nàng sống trọn lòng không giới hạn

Tình sử nngốc năm nuối tiếc Mỵ Châu .

UYÊN T HÚY LÂM

(Boston)

Cổ Loa Hoài Cảm

Thành quách còn có giờ Cổ Loa

Trải bao gió táp với mưa sa

Nỏ thiêng thờ ơ giây oan buộc,

Giếng ngọc vơi đầy giọt lệ pha

Hoa cỏ vẫn mỉm cười ai bạc mệnh

Cung đình chưa không bẩn lớp bụi phồn hoa

Hưng vong biết chửa người kim cổ?

Tiếng cuốc năm canh trơn nguyệt tà.

Á Nam Trần Tuấn Khải

Trọng Tbỏ Mỵ Châu

Trình bày: Minh Hùng – Thanh khô Kyên Huệ

Lý con Sáo :

Con theo phụ thân xuôi ngược nẻo mặt đường bôn ba,Đây là loại áo ngày xưa, Con mặc lên vai mang lại vẹn côn trùng phổ biến tình, Cha ơi bao gồm thấu mang đến lòng,

Tay rắc phần đa từng lông ngỗng Trắng,Trọng Thủy ơi! gấp mau search em.

Mối phẫn nộ lòng phụ vương cao chết giả,

Lúc công bố nhỏ phản vai trung phong bởi yêu thương.

Câu 1: Cha ơi hãy ngưng trệ con đường gươm để cho con em được quan sát phương diện phụ vương lần cuối cùng. Rồi lát nữa phía trên bé vẫn trở lại khu vực mèo bụi ôm nhức thương thơm vào trong giấc ngủ muôn… đời.

Nhìn phụ thân phía trên nhưng tâm thuật nhỏ tung nát tơi bời. Tay đã thế gươm sao cha rưng rưng nước mắt, thân phụ khóc mang đến giang sơn giỏi sợ huyết nhỏ rơi. Tình cha thương thơm con nlỗi biển cả cả không thể đoán trước, được cha ấp ôm Khi nhỏ vừa sơ sinh chị em. Tiết đông về sợ hãi con em của mình giá bán băng, băn khoăn lo lắng nghẹn ngào khi con khờ nhức yếu đuối.

Câu 2: Cha ơi, nhỏ chết đi là đền rồng chấm dứt phạm tội, chỉ thương cho phụ vương đìu hiu chốn dương trần. Rồi ai đã gắng nhỏ sớm trưa thân thiết. Cơ nghiệp bây giờ sẽ gieo lên màu sắc tóc tang, trời khu đất u bi đát cũng nhuộm vẻ thê lương. Vì nước nhà phụ vương cắt đứt tình nhỏ, máu nhỏ tung là mối cung cấp tyên phụ vương sẽ chết. Hãy call thương hiệu bé trong giờ ly biệt, con sợ không thể nghe hai giờ đồng hồ Mỵ Châu.

Trăng Thu Dạ Khúc :

Hỡi bao oan trái chất ông xã từ phía trên bao ngang trái,

Non sông điêu tàn,

Ngấn lệ tuôn tràn,

Vì yêu thương nhỏ tiến công mất tổ quốc,

Để thân phụ rớt lệ nắm gươm thân phụ giết thịt nhỏ,

Đoạn lìa tình thâm nám,

Cốt nhục biệt li,

Gió lên đưa tiễn linch hồn Mỵ Châu thanh lịch bến mơ.

Câu 5: Trọng Thủy ơi, thà hiếp đây đang mỏi mòn tương đối thsinh hoạt, mà bóng hình anh còn mờ xa bên trên vạn nẽo muôn… trùng. Biết gởi lời ai trnạp năng lượng trối ở đầu cuối. Cha ơi tiết con tuôn tràn cùng bề mặt hải dương, tuyệt lệ phụ thân già theo sóng nước trào dưng. Ai gây nên thảm trạng thừa lòng, sao cha lại vui cười trong tiếng khóc. Mỵ Châu gàn khờ yêu cầu tin lời ai sâu độc, yêu cầu thời buổi này đề nghị ngậm khúc biệt ly sầu.

Câu 6: Nỏ thần, nỏ thần ơi! nay ngươi vẫn về phần mình ai mang lại ta vò võ cùng với tháng ngày mong mỏi ngóng. Chợt thức giấc cơn mê thì hỡi ơi còn đâu nữa, một hàng đất nước mờ sương lửa loạn ly. Cha dìu nhỏ lặng lẽ bước ra đi, gói trọn hành trang bởi tình thâm nám phụ tử. Cách nguy nan trên đường xa vạn lý, thân phụ đâu gồm ngờ giặc theo giõi bước chân thân phụ. Mà bao gồm nhỏ là tín đồ dẫn đường mang lối, sẽ vô tâm tiếp giáp hại cha… già.

Cha ơi, trước mặt nhỏ là một trong những màu sắc bất minh, tề bóng tử thần vẫn réo Gọi tên nhỏ. Thôi đành gạt lệ phụ thân lần cuối cùng, trước thời gian tạ từ vĩnh biệt phụ thân ./.

Soạn mang Viễn Châu

Trích:

http://www.youtube.com/watch?v=Q_0Gy2ED-bk&feature=related

*

Lan Pmùi hương trong vai Mỵ Châu (kịch)

*

Mỵ Châu, Trọng Tbỏ trong vngơi nghỉ kịch Nỏ Thần.

*

Đền An Dương Vương

Đền An Dương Vương phía bên trong Khu di tích lịch sử Cổ Loa (ở trong địa phận 3 buôn bản Cổ Loa, Dục Tú,Việt Hùng trực thuộc thị trấn Đông Anh (Hà Nội), bí quyết trung trọng điểm TP Hà Nội khoảng chừng 17km về phía Bắc.

Xem thêm: Cách Làm Thạch Đen Từ Cây Thạch Đen Từ Cây Thạch, Cách Làm Thạch Đen Ngon Tại Nhà

Các di tích gồm: đền rồng An Dương Vương, đình Cổ Loa Ngự Triều Di Quy, am Mỵ Châu, giếng Trọng Tbỏ, miếu thần Klặng Quy... Theo văn bia Cổ Loa, thường thờ An Dương Vương xây năm 1687, tu bổ năm 1893. Những di thiết bị quý là tấm bia đá Khủng ghi niên hiệu Hoàng Định thứ 5 (1606). Bên trong thường bao gồm đôi ngựa chiến bằng gỗ làm cho năm 1716. Ở hậu cung, bên trên bàn thờ có pho tượng vua Thục bằng đồng đúc nặng nề 255 cân ta đúc năm 1807.

Ở sườn núi Mộ Dạ trực thuộc huyện Diễn Châu tỉnh Nghệ An còn đền thờ An Dương Vương gọi là thường Công.